
Đào Tuấn: Cầu hiền “đời” đeo huy chương cho xác chết
Đào Tuấn’s blog 9/8
Đọc xong cái tin Phó Thủ tướng xin trao nhà cho GS Ngô Bảo Châu mà Tại hạ thấy lo quá chừng. Sao tặng vật không phải là một Viện nghiên cứu về toán cho đúng nghĩa “gươm báu tặng anh hùng”? Không phải là một “cơ chế” để ông có thể phát huy hết tài năng phụng sự cho đất nước? Bởi nhà, hay tiền, ngẫm ra chỉ là vật ngoại thân, nhận rồi ít nhất cũng thấy hóa ra GS Ngô cũng tầm thường lắm chăng! Chưa kể tới việc, mà nguy cơ này rất dễ xảy ra, là GS Châu không thể làm việc nổi ở Việt Nam, thì ông sẽ xử lý chuyện đã nhận “gươm báu” này thế nào.
Tại hạ mà như GS Châu, dứt khoát lắc đầu, hoặc giả đã chót nhận, thì sẽ tặng lại ngôi nhà đó cho một thủ khoa khối A, sẽ theo học ngành toán tin, đang nổi tiếng trên các báo vì chuyện học giỏi, nhưng rất nghèo.
Sau sự kiện Ngô Bảo Châu, suốt từ năm 2009 đến nay, giới toán học Việt, và giờ là các quan chức, cứ vơ ông vào coi đó như một thành tựu của nền toán học Việt Nam, như một biểu hiện của trí thông minh Việt, thậm chí, trơ trẽn hơn, là dịp quảng bá cho chính sách cầu hiền kiểu “tam cố thảo lư” bằng việc một Phó thủ tướng “xuống tận nhà” GS Châu. Chưa kể một cái tên ăn theo là chúa đảo Đào Hồng Tuyển cũng có “nhã ý” tăng một biệt thự tại khu du lịch Tuần Châu- Quảng Ninh.
Nhưng nhà toán học Ngô Bảo Châu, với học vị tiến sĩ khoa học và học hàm giáo sư có phải là sản phẩm của nền toán học Việt Nam? Và việc tặng nhà, có phải là biểu hiện của chính sách cầu tài- chiêu hiền đãi sĩ?
Câu trả lời là: Không
Kể từ khi những đoàn học sinh Việt Nam tham dự các kỳ thi toán quốc tế đầu tiên năm 1974 đến nay, đã có hàng trăm lượt “thí sinh Ngô Bảo Châu” tham dự. Kết quả cho thấy: Người Việt không hề thiếu thông minh. Có tới 5 thí sinh từng giành 2 huy chương vàng liên tiếp (trong đó có Ngô Bảo Châu). 9 thí sinh từng giành điểm tuyệt đối. Và, có tới 2 lần đoàn Việt Nam xếp thứ 3 trong số các đoàn tham dự kỳ thi Olympic toán quốc tế.
Nhưng những thần đồng toán học đó bây giờ ra sao?
Chúng ta hãy thử xem lại cái tên Lê Bá Khánh Trình, cái tên mà bất kỳ người Việt Nam nào cũng từng nghe qua, từng hơn một lần “tự hào Việt Nam”, thậm chí có cả một thế hệ từng coi ông là thần tượng của mình. Trên TNO, nhà báo Lê Thị Thái Hòa đã từng viết những dòng hết sức chua chát về Lê Bá Khánh Trình của “hôm nay” như sau: Anh chưa từng là trưởng khoa Toán của Đại học Khoa học Tự nhiên như người ta đồn đại. Anh sống bình dị, khép kín, giống một cái cây sau cơn bão không sao mà trổ những cành lá non kiêu hãnh khi các cành và mầm của nó đã bị vặt hết. Lê Bá Khánh Trình chưa bao giờ có một thành tích hay sự kiện gì trong cuộc đời vượt được giải thưởng mà anh giành được năm 1979 ở London. Có điều gì đã xảy ra sau giải thưởng ấy, phải chăng là những áp lực, những kỳ vọng lớn lao của nhiều người để thay vì biết đâu theo nghiệp cha, anh có thể trở thành một bác sĩ giỏi, hay đơn giản hơn, một người nào đó có một cuộc sống và tâm thế không như hôm nay, để cảm giác không chỉ riêng tôi khi tiếp xúc với anh, là sự co ro, rụt rè, khiêm nhường dễ khiến người đối thoại nản chí, chưa bao giờ làm khoa học, chưa bao giờ phát minh ra bất cứ cái gì hay áp dụng toán học vào một lãnh vực nào đó trong cuộc sống trừ việc đi giải dạy chính môn toán mà anh đã học 10 năm ở trường đại học lừng danh không chỉ của nước Nga: Lomonosov. …Lê Bá Khánh Trình vẫn thế, vẫn đến đúng giờ, vẫn gọi một thứ trà nóng, uống bằng hai tay và uống xong, trong khoảng giữa của sự im lặng nơi tôi, anh xin phép ra về.
Tại hạ tin rằng Lê Bá không thuộc diện “Con bò dắt qua Hồng trường thành tiến sĩ”. Bởi có lẽ sai lầm nhất trong trường hợp họ Lê là anh đã “trở về”, dù được tiếng yêu nước, để đổi lấy một cái giá quá đắt: Liệu có con cá nào có thể hóa rồng nếu thiếu cái thác, thậm chí thiếu cả nước?!
Còn Ngô Bảo Châu, trước khi được Time bầu chọn và sau đó nổi tiếng ở Việt Nam, ông đã có 21 năm “luyện công” tại Pháp (kể từ khi sang Pháp năm 1989). Trước đó GS cũng đã tham gia thi toán quốc tế như khoảng chục nhân tài Việt hàng năm vẫn mang chuông đi đánh xứ người. Nhưng, phải nhấn mạnh là 21 năm được ăn học và chuyên tâm tại Pháp mới mang lại thành công cho ông ngày hôm nay, chứ không phải những cái phù phiếm kiểu trí tuệ Việt, hoặc sản phẩm của nền toán học Việt Nam.
Những cái mầm tốt, phải cần tới mảnh đất tốt. Những Lê Bá Khánh Trình và Ngô Bảo Châu, thành công sau 21 năm “di cư”, đang cho thấy VN dứt khoát không phải là mảnh đất đó. Nhắc lại là ngoài việc vẫn giữ quốc tịch Việt Nam, GS Châu đã có quốc tịch Pháp. Pháp là quốc gia chấp nhận 2 quốc tịch. Nhưng nếu giả sử đây là quốc gia chỉ chấp nhận 1 quốc tịch thì giờ đây Lê Bảo Châu đã là người Pháp hay vẫn mang quốc tịch Việt Nam?
Việc “trao nhà” hôm nay, xét về độ bỉ ổi, có lẽ cũng chả khác gì việc trao danh hiệu “Nghệ sĩ nhân dân” cho huyền thoại của đại ngàn, Y Moan.
Hôm 6-8, Y Moan đã không cầm được nước mắt khi hát xong bản “Anh muốn sống bên em trọn đời”, ca khúc cuối cùng trong live show cuối cùng của cuộc đời ông. Ông cảm động vì sẽ được “Nhà nước” đặc cách trao danh hiệu “Nghệ sĩ nhân dân”? Hay ông tủi cho phận mình trước căn bệnh hiểm nghèo?
Y Moan đã mắc bệnh ung thư giai đoạn cuối và Tại hạ tin ông rớt nước mắt vì đó là live show cuối cùng của cuộc đời ông, chứ không phải cái thứ danh hiệu hão đã từng được trao, một cách đặc cách, cho những xác chết mà trường hợp Phương Thanh là một ví dụ.
Cách đây ít năm, Tại hạ, cùng với một đồng nghiệp là anh Trần Đăng Lâm đã có chuyến đi về Đăk Glei, một huyện vùng xa cách tỉnh lỵ Kon Tum chừng gần 200 km. Đó là nơi ông già Mết trong tiểu thuyết Rừng Xà Nu đã sinh ra, đã sống, đã trở thành huyền thoại và đã chết. Có một chi tiết cay đắng làm sao. Trong những năm cuối đời, ông đã không được phép trở về làng Xô Man, nơi chôn nhau cắt rốn, dù chỉ cách huyện lỵ Đăk Glei chưa đầy ba chục cây số. Trong một ngôi nhà mặt đường của phố huyện, cụ già đã sống những ngày tháng cuối đời trong tiếng mặc cả mua bán, trong 6m2 tin hin, trong ánh lửa chỉ được đốt lên 1 tiếng mỗi ngày, trong tiếng phàn nàn của người con dâu rằng sao đến giờ này vẫn chưa có giấy tờ, chính sách gì!. Đinh Dươn, Con trai ông khi đó là Giám đốc Trung tâm y tế huyện cho biết: Huyện nói cứ để cụ ở đó để khi cụ mất huyện còn làm lễ truy điệu cấp quốc gia, để đó để khách trung ương về thăm viếng, để đó, để đưa cụ vào nghĩa trang liệt sĩ. Cả một bộ máy cấp huyện chỉ mong chờ cụ già huyền thoại mất đi để được làm “hậu sinh hiếu thảo”. Hiếu đến mức quyết không cho ông cụ về làng, dù nguyện vọng cuối cùng của ông là được chết ở Xốp Nghét, nơi ông đã sinh ra, về với những huyền thoại của “Rừng xà nu”, với Mai, với Heng, và dù ông đã phải ly hương để làm điển hình tiên tiến suốt từ năm 1975 đến khi nhắm mắt xuôi tay.
Nhà ơi là nhà. Danh hiệu ơi là danh hiệu. Hiếu nghĩa, cầu tài ơi là hiếu nghĩa cầu tài. Những câu chữ to tát, những cử chỉ cầu tài, chính xác hơn là tống tài đó hôm nay phải chăng chỉ là thói mị dân của cả một bộ máy, một thế hệ quan chức hàng ngày hàng giờ mong ngóng các huyền thoại chết đi để được làm ban tổ chức.
Chính sách “Tam cố thảo lư” giả nhân giả nghĩa kiểu tàu ngày nay, đau đớn thay, đã trở thành chính sách đeo huy chương cho xác chết.
http://vn.360plus.yahoo.com/tuanddk/article?mid=3196
Đỗ Trung Quân: Thư gửi Đào đảo chúa
Chungdokwan’s blog 30/8
Đào chúa đảo Tuần Châu nhã giám.
Giang hồ phong tặng đại gia là’ Đảo chúa” nên tại hạ xin dùng văn phong kiếm hiệp thưa chuyện cho phải phép giang hồ
Đào đảo chúa.
Giang hồ hắc bạch đều biết đảo chúa là người ngân lượng vô bờ,lại là bậc phong lưu ngưỡng mộ nhan sắc cũng vào bậc nhất.Tuần Châu đảo là nơi dành cho mỹ nhân thiên hạ quần tụ khoe tài.Nơi én nhạn,hải âu, bồ nông,bói cá cũng sa sóng biển.Nơi cá heo,cá mú cũng phải lặn sâu tận đáy vịnh kỳ quan. Ngân lượng của đáo chúa nhiều như sao trên trời,cát trên bãi.Thật khó có người so sánh được.Đảo chúa có tất cả trong túi trừ một thứ : danh thơm đích thực.
Tại hạ cùng giang hồ được biết khi Bảo Châu kỳ nhân xuất xuất hiện như sao chổi chói lọi trên bầu trời Đại Việt.Ngay lập tức Đảo chúa bắn tin kính tặng ngay một lâu đài lộng lẫy trên Tuần Châu đảo .Và khi Bảo Châu kỳ nhân hồi âm từ chối vì lòng tự trọng của một kỳ nhân,ngỡ tưởng đảo chúa đã yên lòng trở về ngự trên ghế đảo chúa để chuyên tâm lo toan chuyện ngân lượng và mỹ nhân như đặc dị công phu của mình xưa nay.Nhưng đảo chúa quả là người có tâm sắt đá.Một ly không chuyển tiếp tục xuất hiện nhân dịp kinh kỳ nghênh tiếp Bảo Châu kỳ nhân ,để cương quyết chuyển một tỉ ngân lượng vào một cái quỹ nào đó miễn rằng nó gắn chặt với cái tên của Bảo Châu kỳ nhân.Sợ kỳ nhân từ chối,đảo chúa đi nước cờ thượng phong gửi trước một tỉ ngân lượng qua một bằng hữu khác của Bảo Châu kỳ nhân.Chiêu thức mà giang hồ gọi là triệt buộc.Kỳ nhân khỏi chạy.Bó tay.
Đào đảo chúa
Đảo chúaquả xứng danh cao thủ .tấm lòng bác ái cũng mênh mông như biển Hạ Long,nếu thật đảo chủ đang kẹt địa chỉ để thực hiện tâm nguyện, tại hạ xin làm kẻ đưa đường miễn phí cho đảo chủ.Tại hạ đang cầm run rẩy trong tay mình hai chương trình ‘vượt lên số phận” và ‘tiếp sức người thầy “.Những học sinh chẳng có gì trừ 2 thứ.Học cực đỉnh và sống cực nghèo.Đảo chúa hãy hình dung một nữ sinh 17 tuổi hàng ngày phải tắm giặt,nấu nướng bằng thứ nước chảy qua con lạch bên hông nhà mà hai đầu con lạch là cầu tiêu ,kiểu cầu cá miền tây.Cô gái ấy luôn có một thứ trong túi :thuốc Clo để khử nước trước khi tắm giặt.Đảo chúa hãy hình dung những đứa trẻ nghèo không đủ 3 ngàn để ăn xôi mặn.ngày nào cũng xôi ngọt rắc nửa muỗng đường giá 1 ngàn để không ngất xỉu giữa lớp….kể sơ sơ thế thôi.Những học sinh ấy khi được giúp đỡ một học bổng nghèo nàn để có thể tiếp túc con đường đến lớp, cũng sẵn sàng nhường bớt những trợ giúp hảo tâm khác cho bạn khác cùng hoàn cảnh.Áo rách đùm lấy áo nát.
Đào đảo chúa.
1 tỉ của đảo chúa chỉ là hạt cát so với ngân lượng như bãi cát mênh mông của mình.Đảo chúa có lòng đến thế vậy có dám cùng tại hạ chơi ván cờ nhân nghĩa này ? Tại hạ chỉ cần 100 triệu ngân lượng trong cái 1 tỉ ngân lượng kia thôi.tại hạ cam đoan sẽ nhường hết cái đức mênh mông nếu có cho đảo chủ.ấn chỉ giấy tờ rõ ràng để bố cáo cùng thiên hạ.
Chỉ có điều…
Tại hạ…
Không phải là Bảo Châu kỳ nhân
Không bảo kê được cái “danh thơm” mà đảo chúa cần
Kẹt vậy đó…
Dám không?
http://chungdokwan.wordpress.com/2010/08/30/th%C6%B0-g%E1%BB%ADi-dao-d%E1%BA%A3o-chua/
Ngô Bảo Châu: Tâm sự và giải đáp thắc mắc
Thích Học Toán’s blog 20/8
Từ khi được thông báo về giải thưởng Fields, tức là cách đây vài tháng cho đến ngày hôm qua, là một khoảng thời gian đây lo âu đối với tôi. Lo lắng lớn về cái trách nhiệm hiển nhiên của người nhận giải đối với đất nước. Lo lắng nhỏ về cái không gian riêng tư của mình sẽ bị người khác xâm phạm.
Từ ngày hôm qua, tôi nhận được rất nhiều lời chúc mừng. Những lời chúc mừng chân thành của bạn quen và bạn không quen đã làm tan đi cái nỗi lo lớn. Xin nói lời cảm ơn chung bây giờ trước khi viết thư cảm ơn riêng đến từng người.
Từ ngày hôm qua, nỗi lo lớn đã trở thành niềm vui lớn. Nó là sự tự hào đã được nhân lên trong trái tim của triệu con người. Tôi chỉ mong ước một cách chân thành là nó sẽ ở lại trong trái tim bạn như một niềm tin nho nhỏ, được giữ gìn cẩn thận. Không phải ai cũng có khả năng để đạt giải Nobel hay Fields, nhưng ai cũng có thể sống để cuộc sống của mình có ý nghĩa.
Tôi cũng muốn tin rằng giải thưởng Fields sẽ đánh dấu một bước ngoặt, sẽ đem đến một luồng gió mới cho khoa học và giáo dục đại học ở nước ta. Cá nhân tôi quá bé nhỏ so với một dự kiến lớn như vậy. Nhưng bên cạnh bao nhiêu yếu kém, trì trệ, bảo thủ, tôi còn thấy những người lớn tận tụy vì khoa học, những bạn trẻ tràn trể niềm say mê khoa học. Hy vọng chúng ta sẽ đi cùng một con đường.
Trong những chuyện buồn nho nhỏ thì chuyện buồn to nhất liên quan đến hai ông bạn thân (Hiệp và Hoàng Anh). Có bao kỷ niệm riêng thì các bạn đã phơi lên báo nên chúng khô mất hết cả rồi. Đừng vì một niềm vui bột phát mà làm mất đi những gì quí nhất.
Chuyển sang mục giải thích thắc mắc :
1. Tôi xin cảm ơn rất nhiều người đã cho tôi lời khuyên về chuyện ở hay về. Rất tiếc rằng các lời khuyên này không cần thiết vì đây là sự hiểu lẩm xuất phát từ sự sơ suất của một số nhà báo. PTT Nguyễn Thiện Nhân chưa bao giờ đặt vấn đề mời tôi về trong nước làm việc hẳn.
2. Ông Đào Hồng Tuyển có nhã ý tặng tôi một biệt thự ở Tuần Châu. Tôi đã gọi điện cảm ơn ông và cho ông Tuyển biết là tôi không có ý định nhận quà từ các cá nhân. Quỹ khuyến học NBC, sẽ ra đời trong tương lai, có thể tiếp nhận mọi thiện nguyện từ các cá nhân và được dùng trọn vẹn cho việc khuyến học.
3. Tôi có thêm quốc tịch Pháp từ đầu năm 2010, nhưng vẫn giữ quốc tịch Việt Nam. Quốc tịch Pháp tạo điều kiện thuận lợi cho việc đi lại. Mặt khác, tôi có nghĩ trong trường hợp có cái huy chương, bên cạnh toán học VN, toán học Pháp sẽ vì thế mà được vinh danh một cách xứng đáng.
4. Có một vài bác quen biết, bình thường thì rất hiểu biết, lần này cứ thắc mắc mãi về chuyện cái bút cũ hay cái bút mới. Xin thưa với các bác, cá nhân tôi quí cái bút cũ hơn cái bút mới.
5. Có một vài bác không quen, bình thường cũng tỏ ra rất hiểu biết, lần này cứ thắc mắc về chuyện NBC là lề trái hay lề phải. Xin thưa, bám theo lề là việc của con cừu, không phải việc của con người tự do.
http://thichhoctoan.wordpress.com/2010/08/20/tam-s%E1%BB%B1-va-gi%E1%BA%A3i-dap-th%E1%BA%AFc-m%E1%BA%AFc/
Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng: GS Ngô Bảo Châu đã làm rạng danh đất nước
Thiện Thuật-TTXVN-Tuổi Trẻ 29/8
Tối 29-8, tại Trung tâm Hội nghị Quốc gia, Bộ Giáo dục và Đào tạo phối hợp với Hội đồng chức danh Giáo sư Nhà nước, Đài Truyền hình Việt Nam tổ chức lễ chào mừng Giáo sư Ngô Bảo Châu đoạt giải thưởng Fields 2010.
Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, Phó Thủ tướng Nguyễn Thiện Nhân, lãnh đạo các Bộ, ngành cùng gần 4.000 các thầy, cô giáo, các em học sinh và gia đình GS Ngô Bảo Châu tham dự sự kiện này. Đây là giải thưởng Toán học cao quý nhất của thế giới, đưa Việt Nam trở thành quốc gia thứ hai của châu Á có nhà toán học được nhận giải thưởng rất danh giá này. GS Ngô Bảo Châu cũng là người đầu tiên từ các nước đang phát triển có được vinh dự lớn này.
Phát biểu tại buổi lễ, thay mặt lãnh đạo Đảng, Nhà nước, thay mặt Chính phủ nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng nhiệt liệt chúc mừng GS Ngô Bảo Châu và gia đình, chúc mừng các nhà khoa học, các thầy cô giáo, các trường, các viện nghiên cứu của Việt Nam cũng như của nước ngoài đã có công giáo dục đào tạo GS Ngô Bảo Châu, chúc mừng ngành toán học Việt Nam và nền Giáo dục Việt Nam.
Thủ tướng nhấn mạnh, vinh quang này là công lao, là sự nỗ lực phấn đấu và là niềm tự hào của GS Ngô Bảo Châu. Đây còn là niềm tự hào của gia đình Giáo sư, của những cơ sở giáo dục, cơ quan nghiên cứu, của các thầy cô giáo, các nhà khoa học Việt Nam, Pháp và Hoa Kỳ đã có công giáo dục đào tạo GS Ngô Bảo Châu. Đây còn là niềm tự hào của ngành toán học Việt Nam, của nền giáo dục Việt Nam và của cả dân tộc Việt Nam.
Với giải thưởng cao quí này, GS Ngô Bảo Châu đã làm rạng danh đất nước, rạng danh con người và trí tuệ Việt Nam, góp phần làm cho thế giới biết đến Việt Nam không chỉ như một tấm gương về đấu tranh anh dũng giành độc lập dân tộc, thống nhất đất nước, một Việt Nam hội nhập và phát triển thành công, mà còn là một Việt Nam có khả năng chinh phục những đỉnh cao của khoa học.
Chính phủ đã giao các cơ quan chức năng khẩn trương hoàn tất các thủ tục theo qui định của pháp luật để có hình thức khen thưởng xứng đáng của Nhà nước ta cho GS Ngô Bảo Châu- Thủ tướng cho biết.
Tại buổi lễ trọng thể và thân tình này, Thủ tướng bày tỏ lời cảm ơn chân thành đến gia đình GS Ngô Bảo Châu, đến các thầy cô giáo, những người đã vượt qua muôn vàn khó khăn, gian khổ, cống hiến cả cuộc đời cho sự nghiệp giáo dục Việt Nam, khơi dậy và nuôi dưỡng lòng say mê học tập, nghiên cứu khoa học, rèn luyện nhân cách, phát triển tài năng cho các thế hệ trẻ, các thế hệ học trò, trong đó có GS Ngô Bảo Châu.
Thủ tướng cũng bày tỏ lời cảm ơn đến Chính phủ Pháp, đến các giáo sư, các nhà khoa học Pháp, Hoa Kỳ và bạn bè quốc tế đã dành cho Việt Nam sự giúp đỡ có hiệu quả trong việc phát triển sự nghiệp giáo dục và đã có công lớn giúp tiếp tục đào tạo, bồi dưỡng và phát triển tài năng Ngô Bảo Châu để có được giải thưởng Fields cao quí như ngày hôm nay.
Thủ tướng nêu rõ, ngày nay, toán học không chỉ là chìa khóa để phát triển các ngành khoa học khác, mà còn có những ứng dụng trực tiếp và quan trọng vào cuộc sống. Phát triển toán học là tiền đề để phát triển nền khoa học cơ bản của Việt Nam, góp phần nâng cao chất lượng giáo dục, đặc biệt là giáo dục đại học. Đảng và Nhà nước ta đã dành sự quan tâm lớn để thúc đẩy phát triển mạnh mẽ ngành toán học và các tài năng toán học của Việt Nam.
Ngày 17-8 vừa qua, Thủ tướng Chính phủ đã phê duyệt “Chương trình trọng điểm quốc gia phát triển toán học giai đoạn 2010 đến 2020”, trong đó có một nội dung quan trọng là thành lập Viện nghiên cứu cao cấp về toán. Đây thực sự là một cơ hội và điều kiện để phát triển nhanh và toàn diện hơn nữa ngành toán học ở Việt Nam.
Thủ tướng đánh giá cao trong thời gian qua, mặc dù phải tập trung vào việc nghiên cứu, giảng dạy ở nước ngoài, GS Ngô Bảo Châu vẫn dành nhiều thời gian tham gia cho hoạt động giảng dạy và nghiên cứu toán học tại Việt Nam; làm cầu nối giao lưu, học hỏi giữa các sinh viên, nhà nghiên cứu trẻ Việt Nam với các nhà toán học hàng đầu thế giới.
Thủ tướng khẳng định, Chính phủ sẽ tạo mọi điều kiện thuận lợi nhất để Giáo sư thực hiện ý nguyện của mình là đóng góp nhiều hơn nữa cho sự nghiệp phát triển ngành toán học nước nhà và qua đó góp phần thiết thực vào công cuộc xây dựng đất nước Việt Nam chúng ta ngày càng phồn vinh, giàu đẹp.
Thủ tướng nhấn mạnh, Giải thưởng cao quí của GS Ngô Bảo Châu là nguồn động viên khích lệ mạnh mẽ, là tấm gương về sự nỗ lực vươn lên trong học tập và nghiên cứu khoa học đối với các nhà khoa học trẻ Việt Nam.
Giải thưởng này, cùng với nhiều giải thưởng và nhiều thành tích trong các lĩnh vực khác mà các thế hệ Việt Nam đã giành được, đã phần nào hiện thực hóa lời căn dặn của Chủ tịch Hồ Chí Minh kính yêu trong thư gửi các em học sinh nhân ngày khai trường đầu tiên của nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa “Non sông Việt Nam có trở nên tươi đẹp hay không, dân tộc Việt Nam có bước tới đài vinh quang để sánh vai với các cường quốc năm châu được hay không, chính là nhờ một phần lớn ở công học tập của các em”.
Thủ tướng cũng nhấn mạnh, để thu hẹp khoảng cách phát triển với thế giới, để không bị tụt hậu trong cạnh tranh quốc tế, Việt Nam cần có nhiều Ngô Bảo Châu và chúng ta còn cần có một xã hội học tập với tất cả mọi người đều có cơ hội vươn lên tri thức hiện đại và phát huy tối đa năng lực sáng tạo của mình.
Chúng ta còn cần một nền kinh tế với nguồn nhân lực chất lượng ngày càng được nâng cao, với cơ chế trọng dụng nhân tài được tôn trọng và thực thi đầy đủ. Niềm tự hào Ngô Bảo Châu cần được nhân lên mạnh mẽ trong thế hệ trẻ Việt Nam, ở mỗi người Việt Nam trong công cuộc xây dựng và bảo vệ Tổ quốc, đưa đất nước phát triển nhanh và bền vững, sớm trở thành một quốc gia công nghiệp theo hướng hiện đại.
Thủ tướng mong muốn thế hệ trẻ Việt Nam noi gương GS Ngô Bảo Châu, tự tin dấn thân vào khoa học, dũng cảm, bền bỉ đương đầu với những thách thức khó khăn để học tập, nghiên cứu, sáng tạo với kết quả cao nhất. Chính phủ sẽ tạo điều kiện ngày càng thuận lợi cho thế hệ trẻ, cho các nhà khoa học phát huy khả năng và trí tuệ của mình, vươn tới những đỉnh cao mới của khoa học, đóng góp ngày càng nhiều cho sự nghiệp xây dựng một nước Việt Nam xã hội chủ nghĩa dân giàu, nước mạnh, dân chủ, công bằng, văn minh.
Phát biểu tại buổi lễ, GS Ngô Bảo Châu bày tỏ lòng cảm kích đối với sự quan tâm, giúp đỡ, tạo điều kiện thuận lợi của Đảng, Nhà nước và Chính phủ, các thầy, cô giáo trong và ngoài nước để Giáo sư nhận được giải thưởng cao quí này. Giáo sư mong muốn thế hệ trẻ Việt Nam phấn đấu học tập và rèn luyện với nhiệt huyết của tuổi trẻ, tiếp tục đóng góp nhiều hơn nữa cho ngành toán học nói riêng và nền khoa học nước nhà nói chung.
http://tuoitre.vn/Giao-duc/397947/GS-Ngo-Bao-Chau-da-lam-rang-danh-dat-nuoc.html
Ngô Bảo Châu: Toàn văn bài phát biểu ở Mỹ Đình
Thích Học Toán’s blog 30/8
Kính thưa Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng,
Kính thưa Chủ tịch Hội đồng học hàm Phó thủ tướng Nguyễn Thiện Nhân
Kinh thưa các vị khách quốc tế,
Kính thưa các thầy các cô giáo,
Kính thưa các quí vị, các đồng nghiệp,
Các bạn sinh viên, học sinh thân mến,
Trước hết tôi xin bầy tỏ tấm lòng cảm kích của tôi với nhà nước và chính phủ đã tổ chức buổi lễ mừng công hôm nay với một tấm lòng trân trọng và chân thành. Tôi cũng thực sự cảm động khi nhận thấy niêm vui, niềm tự hào của giải thưởng Fields đã được chia sẻ với đông bào khắp nơi trên cả nước. Bắt gặp sự hân hoan, niềm tự hào trong mắt các bạn học sinh, sinh viên có mặt trong buổi lễ ngày hôm nay, làm sự hân hoan, niềm tự hào của cá nhân tôi được nhân lên nhiều lần.
Lần đầu tiên, giải thưởng Fields, giải thưởng quan trọng nhất của toán học được trao cho một nhà toán học xuất thân và có quốc tịch của một nước đang phát triển. Sự kiện này có thể sẽ tạo tiền đề cho một sự thay đổi lớn, về chất, cho toán học Việt Nam nói riêng, công tác nghiên cứu khoa học nói chung. Ít nhất đây là cái mà cá nhân tôi, và rất nhiều nhà khoa học và nhà quản lý khoa học có tâm huyết, rất hy vọng. Nhưng trước khi nói về tương lai, tôi nghĩ chúng ta nên điểm lại quá khứ, để tìm hiểu xem cái gì là nguyên nhân, những nhân tố tích cực nào đã đưa đến thành công ngày hôm nay.
Tôi sinh ra trong chiến tranh chống Mỹ và lớn lên trong hoàn cành kinh tế khó khăn của thời kỳ hậu chiến. Tuy không ai thích thú chuyện ôn nghèo kể khổ, ta vẫn không thể không nhớ lại những yếu tố lập thành con người ta, cả về thể xác lẫn tinh thần. Ngay khi còn bé, tôi đã hiểu rằng bố mẹ phải nhịn ăn, nhịn mặc để nuôi tôi khôn lớn. Gần hai mươi năm trở lại đây, tôi sinh sống ở nước ngoài, rất lâu ở Pháp, gần đây ở Mỹ. Tiếp xúc nhiều với cuộc sống ở nước ngoài, tôi có hiểu ra một điều rằng, tuổi thơ của tôi và các bạn cùng lứa tuổi, có thể thiệt thòi hơn về chuyện ăn, chuyện chơi, nhưng về chuyện học tập thì hoàn toàn không, thậm chí theo một nghĩa nào đó, tôi còn có nhiều điều kiện thuận lợi đặc biệt. Sinh ra trong một gia đình trí thức truyền thống, việc học hành của tôi luôn là ưu tiên số một của bố mẹ. Có lẽ vì bố mẹ đều là những nhà khoa học, niềm ham mê khoa học, giá trị tuyệt đối của tri thức đã ngấm vào máu tôi từ lúc nào mà không biết. Trong hầu hết các gia đình Việt Nam, việc học hành rất được coi trọng, nhưng tình yêu tri thức, yêu khoa học, thì theo ý kiến chủ quan của tôi vẫn là chuyện hiếm.
Điều kiện thuận lợi đặc biệt nữa cần kể đến là tuổi học trò của tôi đã được cộng đồng toán học Việt Nam nuôi dưỡng. Tôi hiểu cộng đồng toán học theo nghĩa rộng, từ thầy Tôn Thân giáo viên chuyên toán trường Trưng Vương, đến thầy cô khối chuyên toán A0 trường Đại học tổng hợp, cho đến nhiều nhà toán học trẻ vào thời đó đã dạy tôi với tất cả sự tâm huyết của mình, hoàn toàn vô tư trong hoàn cảnh kinh tế vô cùng khó khăn của lúc ấy. Tôi không thể kể hết tên các anh, các thầy nhưng xin lấy ví dụ thầy Phạm Hùng khối chuyên toán. Tôi đến học thầy trong căn buồng 8 mét vuông, lúc nào cũng nghi ngút mùi thuốc bắc vì thầy hay đau ốm. Nhưng thù lao duy nhất thầy Hùng nhận từ bố mẹ tôi đôi khi là cân đường, đôi khi là vỉ thuốc bổ. Trong cộng đồng toán học Việt Nam, việc người đi trước nắm tay người đi sau là một chuyện tự nhiên . Gần đây, do có cọ sát với một số ngành khoa học khác, tôi mới sực hiểu ra rằng, tinh thần thương yêu, đoàn kết của cộng đồng toán học Việt Nam là một cái gì rất hiếm hoi, đáng quí. Khoa học của nước ta nói chung, và toán học nói riêng, chưa có một vị trí xuất sắc trên thế giới, nhưng nếu không có tinh thần đoàn kết, thương yêu nhau, cùng với tinh thần nghiêm khắc, không bao che cho những yếu kém về học thuật, thì toán học Việt Nam cũng như các ngành khoa học khác, sẽ không có bất kỳ một cơ hội nào để tiến bộ.
Cái may mắn đặc biệt tiếp theo là việc được chính phủ Pháp cấp học bổng để sang Pháp học đại học. Là một sinh viên nước ngoài, nhưng trong suốt quá trình học tập ở Pháp, chưa lần nào tôi cảm thấy được kém ưu tiên hơn so với sinh viên Pháp. Ngược lại, chính ông trưởng khoa toán trường Sư phạm Paris nơi tôi học, đã khuyên tôi đi làm luận án tiến sĩ với GS Laumon, một trong những nhà toán học Pháp xuất sắc nhất, và thuyết phục ông Laumon nhận tôi làm học trò. Ông Laumon là người đã giúp tôi từ một cậu sinh viên thích học toán trở thành một nhà toán học chuyên nghiệp. Ông là một người thầy tuyệt vời, trong số 6, 7 người học trò của ông, tính đến nay đã có hai giải thưởng Fields và gần đây nhất, cô học trò trẻ nhất của ông đã được phong làm giáo sư đại học Harvard khi cô chưa đầy 30 tuổi. Trưởng thành trong nhóm khoa học do ông Laumon và một vài đồng nghiệp của ông lãnh đạo, không chỉ có tôi và anh Lafforgue, người được giải thưởng Fields vào năm 2002, còn có rất nhiều nhà toán học trẻ xuất săc khác. Ôn lại thời gian này, tôi hiểu được sự quan trọng và sức mạnh của những nhóm nghiên cứu khoa học, kết hợp những nhà khoa học có tên tuổi, có kinh nghiệm, có hiểu biết trong nhiều lĩnh vực khác nhau, với những sinh viên nghiên cứu sinh tràn trể hăng say khoa học. Tôi thực sự hạnh phúc khi giải thưởng Fields tuy trao cho cá nhân tôi, nhưng cũng đem lại một sự vinh dự xứng đáng cho cộng đồng toán học Pháp.
Từ hơn ba năm nay, tôi có cái may mắn hiếm có được làm việc ở Viện nghiên cứu cao cấp ở Princeton. Viên được thành lập từ những năm 30 và là nơi Albert Einstein làm việc hơn 40 năm. Ngoài một số nhỏ những giáo sư cơ hữu của viện, hầu hết là những nhà toán học, vật lý hàng đầu của thế giới, viên thường xuyên có rất nhiều những nhà khoa học trẻ đến làm việc trong thời gian từ một đến hai năm, sau khi bảo vệ luận án tiến sĩ. Ngoài nguồn hỗ trợ tài chính rất lớn từ chính phủ Mỹ cũng như từ các tổ chức tư nhân và các cá nhân, cách tổ chức công việc hiệu quả của Viện là cái rất đáng để học tập. Sau 50 năm, tức là một khoảng thời gian không lớn so với lịch sử khoa học, Viện đã trở thành lá cờ đầu của toán học và vật lý lý thuyết và đã đóng một vai trò rất lớn cho sự hình thành của trường phái toán học Mỹ mà vào thời điểm hiện tại, vẫn đóng vai trò số một không thể bàn cãi. Nếu không có thời gian làm việc ở Princeton, rất có thể công trình Bổ đề cơ bản sẽ chưa hoàn thành vào thời điểm này. Ngoài ra, nhờ vào sự tiếp xúc với những nhà toán học thiên tài như Langlands, tôi đã xác định được rõ ràng chương trình nghiên cứu tiếp theo của mình sau khi Bổ đề cơ bản đã hoàn thành.
Từ trải nghiệm ở Pháp cũng như ở Mỹ, tôi hiểu ra rằng môi trường học thuật lành mạnh là điều kiện tiên quyết cho sự trưởng thành của các nhà khoa học trẻ. Môi trường khoa học lành mạnh chính là nơi học thuật và đạo đức trong học thuật được luôn được xếp ở vị trí đầu tiên, cùng với sự bình đẳng giữa các nhà khoa học, không phân biệt già trẻ, cũng như sự tự do tuyệt đối trong nghiên cứu khoa học.
Cuối cùng, tôi xin nhắc đến một con người, một nhà khoa học, và một người bạn lớn của Việt Nam. Khi còn là sinh viên Henri Van Regemorter đã tham gia phong trào đấu tranh của sinh viên Pháp phản đối chính sách thực dân ở Đông dương. Sau này, ông đa qua Việt Nam nhiều lần và trở thành một người bạn thân thiết của cố thủ tướng Phạm Văn Đồng và đại tướng Võ Nguyên Giáp. Ông là người sáng lập ra Ủy ban hợp tác khoa học kỹ thuật Pháp Việt. Tôi có cái may mắn được sống trong ngôi nhà của ông nhiều năm và học được rất nhiều từ con người của ông. Ông không bao giờ nói dài như tôi đang làm, nhưng qua việc làm của ông, tôi hiểu rằng, nhiệm cụ của nhà khoa học không chỉ đơn thuần là làm chuyên môn, mà còn bao gồm việc đem đến cho những người trẻ tuổi, không kể đến nguồn gốc xuất sứ, không nhất thiết là người thân, cái cơ hội để tiềm năng của họ được phát triển, trong khoa học và rộng hơn là trong cuộc sống. Đấy là điều tôi muốn nói với những nhà khoa học Việt nam, những nhà quản lý, và với tất cả những người làm cha, làm mẹ.
Hiện trạng khoa học và giáo dục của chúng ta chưa được như chúng ta mong đợi, nhưng ý thức của mỗi người và sự cố gắng của nhà nước, của chính phủ qua những quyết sách đúng đắn và dũng cảm, chính là tiền đề cho một sự chuyển biến theo chiều hướng tích cực.
Cuối cùng, xin chúc các bạn trẻ đang lắng nghe tôi có đủ niềm tin và sự say mê để đi hết con đường mà mình đã chọn.
Xin cảm ơn sự chú ý của quí vị.
http://thichhoctoan.wordpress.com/2010/08/30/m%E1%BB%B9-dinh/#more-2118
Phạm Tường Vân: “Hòa thượng” đoạt giải Fields
Phamtuongvan.com 20/8
Anh Hà cãi với anh Châu
Bổ đề cơ bản bổ đầu “thẩm du”
Toán học nào khác đi tu?
Đi tu thì khỏi đi tù chứ sao!
Đêm ba mươi một vì sao
Có tinh tú nào dưới đất ngủ say?
Vinh hoa đấy đắng cay đây
Lá thư bauxite vụt bay giữa trời…
(Tặng Hoà Thượng Thích Học Toán, mừng một ngày giàu ý nghĩa… Hỵ vọng GS Ngô Bảo Châu gỡ gạc được chút liêm sỉ của trí thức Việt.)
Sự kiện GS Ngô cũng được cập nhật vào vòng thi ứng xử để chọn hoa hậu.
BGK: GS Ngô Bảo Châu vừa được nhận giải thưởng toán học cao quý nhất thế giới, nếu là bạn gái của anh ấy, em sẽ làm gì?
Thí sinh: Thú thật e chả bao giờ ngó ngàng đến trí thức, nhưng nếu học giỏi toán nhất thế giới thì cũng oách phết. Là bạn gái của anh í, em sẽ làm gì ư? Em sẽ làm cái việc mà… (hi hi)… nói ra ở đây thì… ngượng chết… (đỏ mặt chạy vào trong cánh gà)
http://www.phamtuongvan.com/2010/08/anh-ha-cai-voi-anh-chau-bo-e-co-ban-bo.html
Cavenui: Văn-Toán (trích)
Cavenui’s blog 24/8-25/8
2.2. Ngô Bảo Châu và popularité kiểu pop
Ông Ngô là 1 toán học gia mang 2 quốc tịch VN và Pháp. Thành công của ông được nguyên thủ 2 nước chúc mừng, được báo chí 2 nước đưa tin và khiến cho công chúng Việt Nam phấn khích. Em không gõ nhầm, công chúng Việt Nam chứ không phải công chúng 2 nước. Các đồng nghiệp Pháp của ông Ngô chắc chắn không dửng dưng với thành công của ông (một thành công có phần đóng góp rất nhiều từ môi trường toán học nước họ). Nhưng ở đây em bàn về công chúng: chị thư ký ăn cắp giờ cơ quan vào net đọc tin lá cải, anh xe ôm vào mạng chơi GO nhân tiện đọc báo online… Em có làm cái test nho nhỏ các nhân viên chỗ em từ chị lao công đến anh bảo vệ thì tất cả đều biết, đều “tự hào” vì thành tích của ông Ngô dù từ “Fields” có làm họ phát âm ngọng nghịu (test thế cho rõ thêm thôi chứ đến như Cavenui còn biết tiếng ông Ngô thì tất nhiên mọi người đều biết). Nhưng hỏi mấy tay chã người Pháp phải sang kiếm ăn ở Việt Nam có biết ngài Ngo, toán học gia quốc tịch Pháp mới đoạt giải Fields là ai không thì chúng nó đều mắt tròn mắt dẹt. Công nhận bọn Pháp nhợn dốt thật, thằng Anelka vô học chửi bậy như ranh thì biết còn 1 người học vấn đầy mình mang vinh quang về cho nước Pháp chúng mày thì chúng mày lại ngoảnh mặt làm ngơ.
Không phải nước Pháp không dành cho ông Ngô 1 sự chào đón tương xứng với thành công của ông. Những lời chúc mừng của tổng thống Pháp, những lời khen ngợi của những nhà toán học uy tín đầy mình là 1 sự chào đón tương xứng với thành công của 1 nhà toán học. Ông Ngô đã và sẽ nổi tiếng ở Pháp, nổi tiếng ở Pháp trong trường hợp này là nổi tiếng trong môi trường toán học ở Pháp, hoặc rộng hơn, nổi tiếng trong môi trường học thuật ở Pháp. Ông sẽ nổi tiếng như rất nhiều nhà toán học nổi tiếng người Pháp khác, đã đạt những vinh quang trước ông, như ông hoặc hơn ông, đã từng nổi tiếng. Chỉ có điều kiểu nổi tiếng đó khác với kiểu nổi tiếng của Alain Delon, Johnny Hallyday hay Zidane, của Mai Phương Thúy, Hoàng Thùy Linh hay Siu Black.
Ở Việt Nam, ngược lại, sự nổi tiếng của ông Ngô trong những ngày này là sự nổi tiếng kiểu 1 ngôi sao nhạc pop, 1 mỹ nữ chân dài. Đã xuất hiện rồi những bài báo dạng “Ngô Bảo Châu-chuyện bây giờ mới kể” hay “Những điều chưa biết về Ngô Bảo Châu”. Sự nổi tiếng này là nguồn vốn ban đầu rất đáng kể nếu ông Ngô định chuyển sang làm kinh doanh hay chính trị, nhưng là vô tác dụng với ông, nếu ông định tiếp tục theo đuổi sự nghiệp của 1 nhà khoa học cần tĩnh lặng dồn hết tâm trí để giải quyết những bài toán lắt léo mới, những bài toán không thể tìm được sự gợi ý từ những bài trả lời phỏng vấn, mit tính chào đón hay những comments nồng nhiệt chân thành trong blog Thích Học Toán của ông. Thậm chí sự nổi tiếng kiểu pop hiện nay còn có thể tạo cho ông những rầy rà không đáng có, là người có bản lĩnh chắc ông sẽ vượt qua, nhưng không có những rầy rà ấy vẫn tốt hơn là có.
Tại sao người Việt Nam lại nồng nhiệt chào đón thành công của ông Ngô như thế? Vì đó là những thành công người VN lâu nay chưa từng gặt hái (Bọn Tây không cuồng nhiệt như người Việt vì những thành công kiểu đó, chúng nó có nhiều rồi)? Hay vì người Việt Nam có cái khái niệm “tự hào dân tộc” mà bọn Tây nhợn duy lợi quá quắt đã quên? Hay đám đông ở VN và Pháp thì cũng như nhau thôi nhưng người chèo lái đám đông ở 2 nước có 2 cách chèo khác biệt? Câu hỏi này Cavenui đã trả lời được rồi, nhưng vì lề giấy quá hẹp không có chỗ để viết ra, bạn nào thích xin mời giải đáp.
2.3. Ngô Bảo Châu và niềm tự hào Việt Nam
Trong những lời chào mừng thành công của GS Ngô Bảo Châu những ngày qua, từ “tự hào” là 1 từ thường gặp. Đại loại: “Thành công của anh Châu là niềm tự hào của em, của toàn thể các hộ gia đình phường Thanh Xuân Bắc của em và của toàn thể dân tộc Việt Nam”. Bỏ qua một vài người tự hào theo phong trào hay để câu bài trong các forum, Cavenui nghĩ, đa số là những tình cảm chân thành của người biểu lộ. Chỉ có điều, thể hiện tình cảm thật của mình ra thành lời thành chữ, thì từ “tự hào” có chuẩn xác hay không mà thôi.
Entry hôm qua đối với Cavenui là 1 entry có số người vào đọc đạt mức kỷ lục kể từ ngày chuyển sang wordpress. Trong niềm tự hào tự sướng lâng lâng, đêm qua em mơ về câu chuyện GS Ngô Bảo Châu và môn toán. Em mơ rằng em đã post những nỗi niềm tự hào tương tự lên 1 diễn đàn nổi tiếng trí tuệ-hào hoa-dâm đãng vào bậc nhất trong các diễn đàn tiếng Việt trên toàn cõi internet (đừng hỏi em diễn đàn nào vì đó là chuyện trong giấc mơ của em đêm qua), thế là bị 1 hải đăng vào mắng:
-Đúng là gái nói chiện tự hào dân tộc. Này em cave, có phải em là cái đứa tính tiền cho khách lần nào cũng sai (sai theo kiểu ăn người) đó không? Có mấy phép tính cộng trừ nhân chia cũng chưa thông, dốt toán vào loại nhất quả đất, em có cái vẹo gì để tự hào ké thành công môn toán của tay Châu chứ? Tay Châu nó đoạt giải này nọ thì nó có quyền tự hào chứ em thì có gì? Người ta chỉ nên tự hào vì những thành công của mình, những phẩm chất của mình hiểu chửa? Đừng bắt chước mấy em Phương em Huyền em Thúy cố chen vào chụp ảnh cùng hoa hậu thế giới cũng chẳng làm mình xinh đẹp gì thêm hiểu không con lừa nhỏ xinh xắn và dốt nát của anh!
Nghe mắng mà giật mình kinh hãi, mà chuyển ngay sang giấc mơ thứ 2 sẽ kể cuối bài viết này.
*
Tay hải đăng tưởng tượng (vì thực ra làm qué gì có hải đăng nào!) nói có vẻ hay nhưng cũng hơi cực đoan. Đúng là tự hào vì những gì chính cá nhân mình có là niềm tự hào chính đáng nhất, nhưng người ta đôi khi có thể tự hào vì những thứ có thể mình không có, nhưng 1 tập thể, 1 cộng đồng mà mình là thành viên, được coi là có.
Ví dụ:
Dân tộc Việt Nam là 1 dân tộc anh hùng, kẻ thù nào cũng chiến thắng.
Nước Pháp không có dầu lửa, nhưng có nhiều ý tưởng.
Người Do Thái thông minh nhất thế giới.
Gái trai quê tôi da nâu mắt sáng vóc dáng hiền hòa.
Người Hà Nội gốc nổi tiếng thanh lịch.
Làng tôi chế biến món thịt chó ngon nhất nước.
Lớp Anh 1 bọn tao năng động nhất trường, chịu chơi nhất trường.
Vân vân.
Khi đối diện với những người không thuộc cộng đồng của bạn, bạn nói về cộng đồng của bạn những điều từa tựa như trên, mà lại được người ta gật gù đồng ý bạn nói đúng, thì một sự hãnh diện, một nỗi tự hào nào đó trong bạn là hoàn toàn chính đáng, không phải là chụp ảnh ké như tay hải đăng tưởng tượng đã tưởng tượng ra.
*
Trước 1 trận bóng đá ở World Cup mới rồi, Cavenui ngồi cùng 1 bạn Pháp, 1 bạn Đức, 1 bạn Brazil và 1 bạn Liberia. Nói chuyện về bóng đá, tất nhiên. Đá bóng giỏi được cái nhóm đó coi là 1 điều hay, tất nhiên. Và bạn gái Brazil nói rằng dù đội Brazil đá giải này ra sao thì người Brazil, lớn lên cùng trái bóng, vẫn là dân tộc đá bóng giỏi nhất thế giới. Bạn Đức, bạn Pháp và bạn Cavenui đều gật gù đồng ý. Bạn gái Brazil có quyền vênh một chút trong cái nhóm đó, có quyền tự hào chính đáng, dù bản thân bạn đó, không biết trái banh nó có mấy múi và việt vị nghĩa là thế nào.
*
Đến đây thì bạn Liberia xen vào. Bạn bảo chúng mày biết không, nước tao có George Weah (ảnh) đá bóng giỏi nhất thế giới năm 1995, đoạt giải Quả bóng Vàng đấy nhé! Bạn Đức bạn Pháp gật gù ừ Weah hồi đá cho AC Milan chơi hay ra phết. Nhưng điều đó không có nghĩa bạn Đức bạn Pháp chia sẻ niềm tự hào của bạn Liberia mà có gì đó gần như thông cảm: ừ, kể ra thì cũng không đến nỗi…. Vì trừ trường hợp anh Weah đó ra, bóng đá Liberia không còn gì để kể. Bóng đá Liberia cho đến nay chưa bao giờ được coi là 1 nền bóng đá mạnh ở châu Phi, chứ đừng nói thế giới.
Cô bạn Liberia tự hào vì anh Weah cũng như chúng ta tự hào về anh Đặng Thái Sơn trước đây hay anh Ngô Bảo Châu bây giờ, tự hào vì những thành công mà ta không có, cộng đồng của ta cũng không có nốt, chỉ có 1 thành viên nào đó không phải ta trong cái cộng đồng đó có mà thôi. Thành viên khác ta đó sở dĩ đạt thành công đó còn vì họ được hưởng những điều kiện không có trong cộng đồng của ta (anh Weah đúng là tập chơi bóng từ khi ở Liberia, những phẩm chất cá nhân hơn người có thể có từ Liberia, nhưng chỉ đạt tầm cao khi anh lăn lộn trên các sân cỏ châu Âu, đá cùng bao danh thủ châu Âu và thế giới; anh Sơn học đàn ở Việt Nam, anh Châu học toán ở chuyên tổng hợp nhưng các anh thành danh cũng nhờ tôi luyện ở môi trường xứ người). Cũng chẳng ai cấm ta tự hào, nhưng khi đối diện với người ngoài, niềm tự hào đó khó được người ngoài chấp nhận. Tự hào khi đó gọi là tự sướng.
*
Em định nhấn nút gửi bài này lên mạng thì sực nhớ chưa kể nốt giấc mơ thứ 2. Em dự 1 cuộc hội thảo bên bàn trà đá. 1 bác trán hói đeo kính trắng, vung tay chém gió, bảo em:
-Cavenui cứ yên tâm, thành công của Châu lúc này tuy mới là thành công của 1 cá nhân nhưng rồi các bác sẽ nhân rộng nó ra, một ngày nào đó Núi có thể ngẩng mặt tự hào khi nói với bè bạn năm châu rằng dân tộc Việt Nam của chúng ta là dân tộc giỏi toán nhất thế giới!
Lập tức có bác Nguyễn Trung Hà-cựu mề đay lít IMO phản đối ngay, bác nói nhõn 1 câu:
-Ôi dào, người giỏi học toán là phí lắm!
Bác hói cãi:
-Cậu nói lạ, như Bảo Châu mà gọi là phí à?
1 chị, trông như chị Vìu, thành viên kỳ cựu diễn đàn Thăng Long đáp lời:
- Huy chương Fields của NBC giống như một thứ xổ số độc đắc rơi xuống đầu giới khoa học VN. Những quốc gia phát triển như Canada, Tây ban nha, Hung, Rumania, cho đến 4 con rồng Châu Á, Hàn quốc, Đài Loan, Singapore, Hồng Kông dù đã đầu tư rất nhiều tiền vào nghiên cứu khoa học và trình độ khoa học cũng đạt mức tương đối cao cũng chưa có giải Fields, đủ thấy không nên lấy giải thưởng này làm kim chỉ nam cho đường lối phát triển của VN. Những kinh nghiệm của ông Châu cũng hầu như cũng không nhiều hữu ích lắm đối với những người muốn làm nghiên cứu khoa học, bởi tài năng của ông ấy quá đặc biệt.
Họ tranh luận còn dài nhưng trình độ Cavenui có hạn nên nhớ câu được câu chăng, nếu em nhớ lại được trọn vẹn giấc mơ thứ 2 ấy, sẽ có thể có entry cuối của loạt bài Văn-Toán, đại loại “2.4. Ngô Bảo Châu và việc học toán đến cấp nào được coi là không phí?”. Nếu em không nhớ ra được hôm ấy các vị thảo luận những gì thì bài này tạm coi là bài cuối vậy. Chào thân ái và quyết thắng!
http://cavenui.wordpress.com/2010/08/24/van-toan-2-2/#comments
http://cavenui.wordpress.com/2010/08/25/van-toan-2-3/
Đối thoại giữa GS Ngô Bảo Châu và đại gia Hà thành
Lương Bích Ngọc-Hạ Anh, Bee.net 18/8
Đặt giả thiết, anh được mời tham gia tư vấn một số đề án, chính sách. Khi làm việc, tư vấn của anh mâu thuẫn với lợi ích, hoặc nhóm lợi ích của người đặt hàng. Anh sẽ giải quyết mâu thuẫn đó ra sao?
Ông Nguyễn Trung Hà: Thứ nhất, em đặt câu hỏi sai. Chắc nhà báo được đào tạo rất định hướng.
Thứ hai, tư vấn như anh Châu nói là cần, nhưng chuyện đặt bài toán ra quan trọng hơn là chuyện bài toán có tồn tại hay không.
Có một số vấn đề, có hẳn viện nghiên cứu. Họ tự đặt vấn đề, nghiên cứu vấn đề, rồi trình lên. Nhưng cách đó ít có giá trị cả. Vấn đề mấu chốt phải là người hỏi, người đặt vấn đề.
GS Ngô Bảo Châu: Anh Hà đánh giá quá cao người đưa ra chính sách...
Ông Nguyễn Trung Hà: Thực tế cần phải như vậy. Còn bây giờ, lập ra các nhóm tư vấn, các nhóm nghiên cứu, có đệ trình lên cái gì cũng không giải quyết vấn đề nào cả.
Anh Hà có nói câu hỏi của em là một câu hỏi sai…
GS Ngô Bảo Châu: Với tôi thì khác. Trong mọi trường hợp, khi đặt ra một câu hỏi, tôi trả lời đúng theo suy nghĩ của mình chứ không quan tâm lắm đến chuyện câu hỏi đó có đi ngược lại với những cái người khác suy nghĩ không.
Vậy, anh trả lời như thế nào?
GS Ngô Bảo Châu: Tôi là một nhà khoa học, đứng ở vai trò tư vấn, đưa ra ý kiến của mình. Còn vì lý do nào đó, không nghe là việc của người ta. Tất nhiên, để thể hiện sự tôn trọng, nếu không nghe, người ta phải giải thích cho tôi vì sao. Nếu không giải thích, nghĩa là họ không tôn trọng, và tôi không làm tư vấn được.
Ông Nguyễn Trung Hà: Tôi từng nghe thông tin, nếu có bài báo khoa học đăng ở nước ngoài, Nhà nước sẽ tặng 1.000 USD. Nếu cho bằng tiền cá nhân thì rất hoan nghênh, có khi tôi góp theo. Còn nếu lấy ngân sách quốc gia cho chuyện đó thì tôi thấy phản cảm. Nghề Toán cũng đặc biệt. Đó là môn nghệ thuật chứ không phải môn khoa học. Muốn học Toán, phải có khả năng, không được dùng nguồn lực xã hội vì đó là phục vụ cá nhân. Có khuyến khích hỗ trợ nhưng là từ cá nhân.
GS Ngô Bảo Châu: Anh Hà nói vậy là mặc định cho mình biết rõ ràng xã hội cần cái gì.
Ông Nguyễn Trung Hà: Anh không hề mặc định.
GS Ngô Bảo Châu: Anh mặc định xã hội cần tài chính, rồi buôn cái nọ, cái kia. Nhưng trong xã hội, cái gì là quan trọng nhất? Có ba thứ: quốc phòng, y tế và ba là giáo dục. Kinh tế cũng cần đấy, nhưng chưa chắc cần hơn giáo dục. Mà giáo dục không học Toán học Văn thì học cái gì.
Ông Nguyễn Trung Hà: Toán là một trò chơi. Thi nhảy cao chẳng hạn, cũng là một trò chơi, một trò thể thao. Bản thân cái việc nhảy cao, chẳng có ý nghĩa gì cả, ngoài điều duy nhất là có tác dụng về tinh thần. Nó có thể thoả mãn khát khao chinh phục một cái gì đấy, hay thúc đẩy cho nhiều người yêu thích và hứng thú luyện tập thể dục.
GS Ngô Bảo Châu: Anh vẫn nhầm. Khi không có người làm việc nghiêm túc thì không thể có một trường đại học nghiêm túc. Và như vậy, không thể có một nền giáo dục nghiêm túc.
Khoa học không phải đơn thuần do yêu cầu của xã hội mà nó phải phát triển theo yêu cầu nội tại của nó.
Ông Nguyễn Trung Hà: Mỗi một trình độ phát triển, phải cần một thứ. Lấy một câu chuyện vui, mượn lời Cụ Hồ, anh tạm phân toán lý thuyết, toán ứng dụng thế này: Toán ứng dụng, “bao giờ đất nước to đẹp hơn, đàng hoàng hơn”. Toán lý thuyết, “bao giờ đất nước sánh vai với các cường quốc năm châu”. Làm toán lý thuyết, xác suất thành công rất khó, còn khi đã thành công, thì chỉ phục vụ cho giới toán.
GS Ngô Bảo Châu: Cuối cùng, anh bảo vệ ý kiến của anh, không nghe theo lời người khác. Khi tranh luận, phải nghe người khác nói gì. Diễn văn đã đọc rồi khi bật lại không có tác dụng gì cả.
Ông Nguyễn Trung Hà: Vì bản chất có đổi đâu.
GS Ngô Bảo Châu: Tại sao không? Nếu không làm nghiên cứu nghiêm túc chất lượng đại học Việt Nam mãi be bét. Trẻ con Việt Nam đi học nước ngoài, tiêu hàng tỷ USD. Muốn cho đại học tử tế, phải có những người dạy tử tế chứ không phải giảng viên thuộc lòng rồi lên nói là được.
Cái cần phấn đấu là để cho chất lượng các trường ĐH nói chung, đặc biệt giáo viên ĐH giảng tốt, nghiên cứu tốt. Muốn vậy, phải có đỉnh cao để kéo cái chung đó lên. Đỉnh cao đó không phải là mục đích duy nhất. Còn vai trò ứng dụng trong xã hội nữa. Vai trò chính và cơ bản đối với một nước như Việt Nam là kéo hiện trạng giáo dục lên tốt hơn.
http://bee.net.vn/channel/1988/201008/Doi-thoai-giua-GS-Ngo-Bao-Chau-va-dai-gia-Ha-thanh-1764059/
GS Hoàng Tụy: Viện Toán là một trong những viện khoa học thành công nhất ở Việt Nam
Tia Sáng 23/8
Trước khi Liên Xô và khối Đông Âu sụp đổ, các tạp chí lớn của Liên Xô về toán học (như các tạp chí có quy mô Liên bang, do Viện Hàn lâm Liên Xô xuất bản) đều là những tạp chí hàng đầu trên quốc tế (theo nhìn nhận của các nhà toán học lớn trên thế giới, lúc đó toán học Liên Xô cùng với toán học Mỹ đứng ở hàng đầu. Chỉ sau này, một số tạp chí sa sút chất lượng (do sự ra đi của nhiều nhà toán học giỏi). Như vậy thời kỳ đó, chỉ kể Việt Nam DCCH cũng đã khá hơn các nước Đông Nam Á (nếu kể cả Miền Nam Việt Nam và Việt kiều thì càng không có gì phải bàn cãi). Thậm chí vào khoảng đầu những năm 80 đã có một bài đăng trong Science et Vie kể Việt Nam như một trong sáu trung tâm làm toán đáng chú ý thời đó, nên có người hiểu sai khoe Việt Nam là “cường quốc thứ sáu về toán học”!.
Cũng cần chú ý là chỉ vào khoảng vài chục năm nay mới có lệ thống kê số công bố trên các tạp chí thuộc loại ISI (được kể là đạt chuẩn mực quốc tế), và việc này đến nay cũng còn nhiều vấn đề tranh cãi. Một số người mới chỉ theo dõi các công bố quốc tế thời gian gần đây rồi nhận định toán học Việt Nam kém các nước Đông Nam Á là quá vội vã và liều lĩnh.
Mặt khác, trình độ một nền toán học không phải chỉ thể hiện ở mặt số lượng các công bố (nếu kể về số lượng thì Hungary, Ba Lan, Na Uy, Thụy Điển, Đan Mạch, v.v. còn thua nhiều nước nhưng kể về đóng góp thật sự vào khoa học toán học thì đó là những nền toán học lớn cả). Về mặt đóng góp thật sự cho khoa học toán học, thể hiện ở những công trình được biết rộng rãi trên quốc tế thì dứt khoát Việt Nam hơn hẳn. Ở thời kỳ đó, Việt Nam DCCH đã có một số chuyên gia tầm cỡ quốc tế, nhưng tôi không biết một chuyên gia nào như vậy ở các nước Đông Nam Á, trừ Singapore.
Sau này, Việt Nam tiến chậm, các nước ở Đông Nam Á tiến nhanh hơn, nhất là mấy thập kỷ liền, nền toán học Việt Nam hầu như bị bỏ rơi, trong khi đó Liên Xô sụp đổ, lúc này các tạp chí hàng đầu của Liên Xô xuống cấp, nhiều nhà toán học Việt Nam được đào tạo ở Liên Xô thôi làm nghiên cứu, phần vì điều kiện kinh tế khó khăn, phần vì kém tiếng Anh nên số công bố quốc tế thời kỳ này thua kém dần một vài nước Đông Nam Á, đặc biệt Singapore. Tuy nhiên, ngay cả trong thời kỳ này thì Việt Nam chỉ thua kém về trình độ trung bình thể hiện ở số nhà toán học trung bình, nhưng về số nhà toán học tầm cỡ quốc tế thì vẫn còn hơn tuyệt đối. Một nhà toán học lớn của Mỹ, Peter Hilton, năm 1980 sau khi thăm Hà Nội đã viết bài báo đánh giá khá cao toán học Việt Nam khi ấy ở một trình độ khác hẳn các nước trong khu vực; một nhà toán học hàng đầu của Hàn Quốc, S.Park, khi sang thăm Việt Nam cách đây mười lăm năm cũng tuyên bố rõ trong khu vực này ông ta chỉ thấy Việt Nam có một nền toán học đáng nể. Có thể họ đánh giá toán học Việt Nam quá cao, nhưng những người này hoàn toàn không phải vì cảm tình riêng với Việt Nam.
Nhận định của tôi trên đây thống nhất với nhận định những nhà toán học lớn như Laurent Schwartz, Alexandre Grothendieck, Pierre Cartier, hay nhà vật lý Henri Van Regemorter.
Viện Toán học, từ hơn 15 năm nay, đã được Viện Hàn lâm Thế giới thứ ba công nhận là một trong số ít institute of excellence ở các nước thế giới thứ ba. Cho đến giờ, theo tôi biết cả Đông Nam Á cũng chưa có thêm viện toán nào được coi là institute of excellence. Nhân đây tôi cũng muốn nói rằng thật sự Viện Toán là viện khoa học thành công nhất ở Việt Nam. Pierrre Darriulat hay Neal Koblitz cũng đều nhận định như vậy.
Vừa rồi nhà toán học Lê Dũng Tráng khi trả lời nhà báo cũng có nói đại ý: cách đây hơn 30 năm anh ấy đã chờ đợi Việt Nam sẽ có một người như Ngô Bảo Châu, thế mà đến bây giờ mới có. Đúng như chúng tôi đã cảnh báo từ 25 năm nay, chúng ta đã không quan tâm đến sự phát triển của ngành toán học – một lĩnh vực khoa học có thế mạnh của người Việt Nam.
http://www.tiasang.com.vn/Default.aspx?tabid=111&CategoryID=2&News=3414
GS Lê Tuấn Hoa: Viện Nghiên cứu cao cấp về toán sẽ như trại sáng tác văn
Quý Hiên thực hiện-Tiền Phong 21/8
TP – Chủ tịch Hội Toán học Việt Nam, GS-TSKH Lê Tuấn Hoa cho hay, Viện Nghiên cứu cao cấp về toán học, với sự tham gia tích cực của GS Ngô Bảo Châu, sẽ giống như một trại sáng tác văn chương với bộ máy điều hành rất ít thành viên.
Giới toán học Việt Nam sẽ có điều kiện tiếp xúc với các nhà toán học hàng đầu thế giới.
GS có thể phác thảo về mô hình hoạt động của Viện này?
Mô hình của Viện chính là nơi anh Châu công tác từ năm 2007 đến nay, trước khi đến làm việc tại ĐH Chicago – Viện nghiên cứu cao cấp IAS ở Princeton, Mỹ. Tuy nhiên, trong đề án chúng tôi không nhắc đến Viện này vì nó quá cao xa.
Mô hình chúng tôi nói tới là viện KIAS của Hàn Quốc bởi nó gần gũi với thực tiễn nghiên cứu toán học của Việt Nam hơn. Viện này được thành lập từ năm 1996. Ngày đầu thành lập, viện KIAS chỉ có 1 giáo sư đặc biệt và vị giáo sư này cũng được giải thưởng Fields năm 1994. Mỗi năm giáo sư đặc biệt chỉ đến Viện làm việc 1 – 2 tháng; còn chủ yếu là làm cố vấn định hướng nghiên cứu khoa học.
Về phương thức hoạt động, Viện tương tự như một trại sáng tác văn học, nghĩa là bộ máy điều hành hoạt động của viện rất ít thành viên. Số lượng nhà toán học đến làm việc tại Viện luôn thay đổi, thời gian làm việc không cố định.
Mỗi người có thể đến Viện làm việc từ vài tháng đến vài năm. Viện sẽ được tạo cơ chế để huy động tốt nhất sự đóng góp của các nhà toán học quốc tế. Nếu có sự tham gia của anh Châu, tôi tin các nhà toán học của chúng ta sẽ có cơ hội tiếp xúc, trao đổi, học hỏi với những nhà toán học lớn nhất thế giới.
Thù lao cho các nhà khoa học làm việc tại Viện sẽ được tính như thế nào, thưa giáo sư?
Chúng tôi dự kiến sẽ trả thù lao cho các nhà khoa học trong nước khoảng 15 triệu đồng/ tháng, các nhà khoa học quốc tế là 1.500 USD – 2.000 USD/ tháng. Viện sẽ có nhà khách, tuy không sang trọng tiện nghi như các khách sạn cao cấp nhưng đáp ứng được yêu cầu sinh hoạt tốt cho các nhà khoa học khi họ đến làm việc ở Viện. Thậm chí, chúng tôi còn tạo điều kiện để các nhà khoa học có thể mang theo gia đình cùng đi.
Điều quan trọng mà chúng tôi muốn tạo ra khi thành lập viện là một môi trường trao đổi, giao lưu học thuật tiên tiến. Tại đây, các nhà toán học trong nước sẽ được cập nhật những kiến thức cao siêu nhất của nhân loại về toán học.
Vậy Viện sẽ có đóng góp cụ thể thế nào cho nền toán học nước nhà, thưa giáo sư?
Phải tỉnh táo để nhận thấy việc thành lập Viện nghiên cứu cấp cao toán học không phải là đôi đũa thần cho dù có tâm huyết của GS Ngô Bảo Châu dồn vào đó. Thành công chỉ đến khi có sự nỗ lực từ nhiều phía và yếu tố thời gian đóng vai trò quan trọng.
10 năm, chúng ta lên được 10 bậc cũng đã là thành công lớn. Thời điểm này không thể nói rằng mơ ước 10, 20 hay 30 năm nữa ta có một Ngô Bảo Châu thứ hai. Sự kiện Ngô Bảo Châu là bất thường. Nền toán học của chúng ta chưa đủ tầm để có thể đoán định bao giờ thì lặp lại sự kiện bất thường ấy.
Nkd: Về chuyện Ngô Bảo Châu-Hãy tế nhị hơn!
Nkd’s blog 22/8
Tôi biết dẫu tôi có viết 10 bài thế này người ta cũng sẽ chẳng chịu thôi. Nhiều người có thể cho rằng tôi ngớ ngẩn, bất lịch sự, hoặc xuất phát từ một sự ghen ghét đố kị, một mối thâm thù nào đó. Mà thực vậy, bạn Nhị Linh chẳng hạn, cũng cho rằng sự đố kị với NBC xuất phát từ giới khoa học nhiều nhất.
Mặc dù dưới đây chỉ là quan điểm của cá nhân tôi, không đại diện cho bất kỳ ai khác, càng không đại diện cho ngành nào, nhưng tôi hi vọng giúp bạn hiểu phần nào cái sự khó chịu mà nhiều người không muốn nói ra, hoặc dường như sẽ là bất lịch sự khi nói ra, dưới tư cách là một người làm nghiên cứu khoa học.
Trước tiên, tôi xin kể cho các bạn một chuyện như thế này. Năm ngoái, sự việc bà Ostrom được giải Nobel kinh tế đã dấy lên một làn sóng công kích chưa từng có trong giới kinh tế học. Ngay cả những nhà kinh tế nổi tiếng nhất như Krugman (Nobelist), Levitt (Clark Medal) cũng không giữ nổi bình tĩnh, buông lời chỉ trích, chế nhạo trong bài viết của họ. Đại ý Levitt viết rằng, dân kinh tế ghét bà Ostrom được giải Nobel chẳng kém gì dân cộng hòa ghét Obama làm tổng thống. Còn ở các diễn đàn sinh viên thì thôi rồi, họ dùng không thiếu từ gì để dè bỉu, chê bai thành công của bà, để chứng minh rằng bà hoàn toàn không xứng đáng. Sự việc Ostrom giống như cái tát vào mặt giới nghiên cứu kinh tế vậy, bởi bà hoàn toàn không có background về kinh tế, hầu như không nghiên cứu gì về kinh tế một cách chính quy (chỉ có 1 bài báo duy nhất trên 1 tờ báo về trao đổi liên ngành với kinh tế), trong khi công chúng thường cho rằng Nobel kinh tế nghĩa là dành cho các nhà nghiên cứu kinh tế. Bà là một nhà nghiên cứu chính trị, chính sách công thuần túy. Và mặc dù bà đã từng được trao rất nhiều giải thưởng lớn về khoa học chính trị, (chẳng hạn giải Mac Acthur), từng là chủ tịch hiệp hội nghiên cứu khoa học chính sách công, dân khoa học chính trị không ai không đọc sách của bà, không mấy nhà kinh tế từng nghe đến tên bà dưới tư cách là một nhà nghiên cứu có tiếng. Nếu như một số bài báo của bà từng được một số nhà kinh tế trích dẫn thì cũng là chuyện thường, giống như trích dẫn từ các ngành KHXH khác. Sự phẫn nộ của nhiều người còn ở chỗ họ cho rằng bà không có khả năng đọc hiểu các bài báo kinh tế, bởi không có nghiên cứu nào của bà sử dụng những công cụ như vậy.
Ở Mỹ có hàng nghìn người đoạt giải Nobel, Fields, Turing…và những thứ tương tự. Sinh viên hầu như chẳng nhớ tên các Nobelist của các ngành không liên quan đến mình. Cá nhân tôi chỉ nhớ mang máng hình như năm ngoái ai đó được giải vì nghiên cứu liên quan đến tế bào gốc, về Ipod. Ngay trong ngành của mình, tôi cũng chỉ nhớ được một vài Nobelist đang còn sống. Không nhớ chính xác ông nào đoạt giải, ông nào chưa, kể cả trong chuyên ngành rất hẹp của mình.
Nếu như trường nào đó có ông/bà nào được giải Nobel, trường đó sẽ kỷ niệm rình rang một vài ngày rồi thôi. Nếu như không phải như vậy thì chỉ có khoa liên quan thông báo trong nội bộ khoa, năm ấy người nào đoạt giải.
Những điều này liên quan đến những thứ người ta gọi là sự tự hào nghề nghiệp, sở thích và sở trường của người làm nghiên cứu. Mỗi người đều có quyền quan tâm và tự hào về thế mạnh của mình, không cần biết đến những người khác, với những sở trường khác.
Nếu ai đó được giải Nobel Văn học, giải Pulitzer nhiếp ảnh, giải Oscar về điện ảnh, quả bóng vàng bóng đá thế giới, có lẽ bản thân tôi cũng sẽ hân hoan phấn khởi vô cùng. Những thứ đó chẳng liên quan gì đến mình. Đó là những công việc nghề nghiệp hoàn toàn khác. Công chúng sẽ chẳng bao giờ so sánh tài năng của Đặng Thái Sơn với một nhà khoa học Việt nam, bởi điều đó hoàn toàn khập khiễng.
Nhưng ở VN, rất nhiều bài báo vẫn đang so sánh Ngô Bảo Châu với các nhà khoa học VN ở các ngành khác, kể cả những người thành công nhất, điều rất dễ khiến công chúng hiểu những nhà khoa học khác thật vớ vẩn, kém cỏi. Chúng ta nên đồng ý với nhau rằng nếu Ngô Bảo Châu chuyển sang nghiên cứu sinh vật, hóa học, kinh tế hay viết văn thì có khả năng 99.99% ông ấy sẽ không được giải Nobel.
Như ngành kinh tế chẳng hạn, mỗi năm đề cử đến 50 người mà tài năng có thể nói là tám lạng nửa cân. Vậy mà chỉ có từ 1-3 người đoạt giải Nobel. Ngay như NBC cũng thừa nhận, có rất nhiều người tài năng trước ông từng cố gắng giải Bổ Đề Cơ bản nhưng không thành công. Ai đó cũng từng kể NLAnh, thần đồng toán học Việt nam ở MGU, cố gắng giải quyết một bài toán lớn nhưng thất bại. Đủ thấy rằng đạt được những thứ kiểu như Fields, Nobel phập phù hiếm hoi đến mức nào. Vậy thì sự so sánh có lố bịch lắm không???
Ngô Bảo Châu đoạt giải Fields chứ không phải một giải Nobel kinh tế giống như bà Ostrom. Không ai phủ nhận tài năng của NBC, cũng như không ai bảo NBC không xứng đáng. Có lẽ bản thân mỗi người Việt ít nhiều đều vui mừng vì thành công của ông. Tuy nhiên những sự tuyên truyền thái quá, những sự so sánh của nhiều người, đang tạo ra cho công chúng những hiểu biết vô cùng sai trái về giới khoa học. Rồi thì Ngô Bảo Châu khuyên bảo giới trẻ nghiên cứu các ngành khoa học khác nhau như thế nào. Rồi thì những nỗ lực câu kéo sinh viên học sinh vào con đường toán học.
Ôi, tất cả giống như một cơn cuồng phong cỡ Katerina đang càn quét đất nước chúng ta!!
Bản thân tôi là một “nạn nhân” của toán học. Nạn nhân bởi vì từ thời tôi đi học phổ thông, lúc nào toán học cũng ở vị trí huy hoàng trong giới khoa học VN. Tôi bị cuốn theo cái tư duy ấy, nên cứ luôn luôn chọn những ngành dính dáng đến toán, mặc dù tôi không có năng lực toán gì mấy. Trên Danluan.org từng có bài viết nói rằng “Nền giáo dục VN đào tạo nên những con người không biết mình có những ưu điểm gì, mà chỉ thấy toàn nhược điểm”. Điều này hoàn toàn đúng với tôi, bởi một thời gian dài trước đây tôi không biết mình có sở trường gì. Từng tham gia một số lớp chuyên toán hồi nhỏ, nhưng năng lực chẳng so được với ai nên tôi cứ cảm thấy đời mình coi như bỏ. Khi ra nước ngoài, tôi mới hiểu người ta trân trọng và khuyến khích các dạng tài năng, sở trường khác nhau như thế nào.
Chính bởi vậy, thành công của NBC khiến tôi vui mừng nhưng cũng thêm lo lắng cho tương lai của các thế hệ trẻ VN. Lo vì tư duy toán học sẽ vẫn tiếp tục chiếm thế thượng phong, và điều này sẽ ngăn cản chính những người có đôi chút năng khiếu toán lựa chọn đúng đắn lối đi cho mình. Đừng nói đến những người hầu như không có năng khiếu toán. Lo vì sẽ tiếp tục có những tư tưởng chèn ép, lấn sân, coi toán học cao hơn các ngành khoa học khác, chung quy cũng chỉ vì miếng cơm manh áo và đề cao sở thích, sở trường của mình, của các nhà toán học mà thôi.
Tôi hoàn toàn thông cảm với sự phấn khích và những khen thưởng, tri ân của nhà nước đối với Ngô Bảo Châu. (Cô bạn tôi người Đài loan nói rằng, một ông Đài loan được giải Nobel năm 1980 cũng là một sự kiện vô cùng đặc biệt và lớn lao đối với Đài loan, nhiều lễ kỷ niệm được tổ chức rình rang trong nhiều ngày.) Tôi cũng không có ý kiến gì đối với việc xây dựng một IAS toán học ở VN, hay là việc đầu tư hơn 600 tỷ để phát triển toán học, hoặc là duy trì và phát triển hệ chuyên toán. Cá nhân tôi xin bày tỏ sự hâm mộ và lời chúc mừng chân thành nhất đối với ông Ngô Bảo Châu cùng gia đình.
Tuy nhiên, cần phải khẳng định rằng huy chương Fields của NBC giống như một thứ xổ số độc đắc rơi xuống đầu giới khoa học VN. Những quốc gia phát triển như Canada, Tây ban nha, Hung, Rumania, cho đến 4 con rồng Châu Á, Hàn quốc, Đài Loan, Singapore, Hồng Kông dù đã đầu tư rất nhiều tiền vào nghiên cứu khoa học và trình độ khoa học cũng đạt mức tương đối cao cũng chưa có giải Fields, đủ thấy không nên lấy giải thưởng này làm kim chỉ nam cho đường lối phát triển của VN. Những kinh nghiệm của ông Châu cũng hầu như cũng không nhiều hữu ích lắm đối với những người muốn làm nghiên cứu khoa học, bởi tài năng của ông ấy quá đặc biệt. Đọc nhiều tham luận, tôi nhận thấy rằng các nhà khoa học đặc biệt là trong giới KHTN và Kỹ thuật phạm phải rất nhiều sai lầm trong tư duy về xã hội cũng như hoạch định chính sách xã hội. Kể cả những tài năng lớn như Ngô Bảo Châu, Hoàng Tụy cũng không đủ kiến thức và kinh nghiệm để đưa ra những lời khuyên về các ngành học khác nhau cho sinh viên chứ đừng nói đến bàn về các vấn đề khoa học khác nhau, nhưng rất tiếc tôi không có thời gian để phân tích sâu về các vấn đề này.
Tôi chỉ xin đề nghị:
- Hãy chấm dứt việc so sánh các nhà toán học với các nhà khoa học khác, ngành toán với các ngành khoa học khác. Sau cơn bão kỷ niệm này, nếu như cần phải kể tên NBC bên cạnh các nhà khoa học lớn khác thì không nên có một sự phân biệt nào.
- Hãy chấm dứt việc đề cao toán học ở VN trong các chính sách phát triển khoa học.
- Bộ khoa học nên lập đề án khả thi phát triển khoa học VN trong dài hạn với sự tham gia của đại diện nhiều ngành khác nhau. Nên công khai đề án này để người dân đóng góp ý kiến.
- Nên khuyến khích trẻ em phát triển tự nhiên theo đúng sở trường, coi trọng tất cả các môn văn hóa ở bậc phổ thông. Giành thời gian nhiều để trẻ em sáng tạo thay vì chỉ học chay trên lớp.
http://vietidea.blogspot.com/2010/08/ve-chuyen-ngo-bao-chau-hay-thoi-i.html
Dong A: Ngô Bảo Châu vs ngành toán vs lợi ích ngành
Dong A’s blog 9/8
Huy chương Fields năm 2010 đã có chủ nhân, nhưng ai là chủ nhân thì công bố chính thức chưa có. Khác với giải thưởng Nobel, như thường lệ báo chí quốc tế dường như không có động thái tiên đoán gì về chủ nhân Huy chương Fields. Ở giải thưởng lần trước, tạp chí The New Yorker có bài viết về Perelman đúng vào hôm tuyên bố giải thưởng, và điểm này cho thấy các nhà báo đã thu thập được thông tin chính thức về giải thưởng từ lâu, biết cả chuyện ông Chủ tịch Liên đoàn Toán học Thế giới đã tới gặp Perelman để thuyết phục Perelman không từ chối nhận Huy chương Fields. Nếu giống như lần trước thì có lẽ Ngô Bảo Châu cũng đã biết thông tin về Huy chương Fields. Báo chí Việt Nam dường như đang khởi động rất tích cực đón đầu sự kiện mang tính chất lịch sử và văn hóa này.
Nổi bật nhất gần đây là thông tin ông Nguyễn Thiện Nhân tới thăm nhà riêng Ngô Bảo Châu và mời Ngô Bảo Châu đảm nhận trọng trách Viện trưởng hay Viện trưởng danh dự của Viện Nghiên cứu và Đào tạo Cấp cao về Toán học. Đọc thông tin này tôi không khỏi suy nghĩ liệu đây có phải là một chiêu PR của ông Nguyễn Thiện Nhân, người mà tôi đánh giá sử dụng PR giỏi nhất trong số các quan chức Việt Nam, hay đã có một số thay đổi căn bản trong chính sách của Chính phủ Việt Nam hay đây là một chiêu thức của lợi ích ngành toán. Như tôi được nghe nói, ý định thành lập một Viện Nghiên cứu Cao cấp (lưu ý: Viện Nghiên cứu Cao cấp, chứ không phải là Viện Nghiên cứu và Đào tạo Cao cấp về Toán học) như kiểu Viên Nghiên cứu Cao cấp ở Princeton hay ở Seoul đã có từ mấy năm trước, và nguồn lực giúp đỡ là nước Mỹ, nhưng ý định này đã không thành công vì phái đoàn các nhà khoa học quốc tế hậu thuẫn và giúp đỡ thành lập một Viện Nghiên cứu Cao cấp cho Việt Nam đã yêu cầu Chính phủ không được can thiệp về vấn đề nhân sự nếu Viện như vậy được thành lập, một nguyên tắc mà dường như Chính phủ Việt Nam chưa tán đồng. Từ bấy đến nay ý tưởng thành lập một Viện như vậy đã rơi vào quên lãng và không thấy ai nói đến nó nữa. Thông tin như vậy tôi chỉ được nghe hơi nồi chõ, thực hư thế nào không rõ. Phải chăng Chính phủ đã từ bỏ vấn đề nhân sự trong Viện nghiên cứu như vậy hay đã có một giải pháp nào khác về vấn đề nhân sự mà Ngô Bảo Châu là một giải pháp? Hay tất cả đây chỉ là một chiêu thức PR của ngài Phó Thủ tướng? Cách đây hơn một năm ngành toán khởi động một chương trình đưa Việt Nam thành một quốc gia mạnh về toán học, và chương trình đã bị chỉ trích rất mạnh, và dường như nó đang bị đóng băng. Sự kiện Ngô Bảo Châu và Huy chương Fields này phải chăng đã phá vỡ sự đóng băng đó? Phải nói rằng ngành toán là một ngành mang tính cục bộ lợi ích ngành rất nổi bật. Vì lợi ích ngành mà Hội Toán học không ngại ngần khuyến cáo đề cử một số vị GS theo một số tiêu chí nào đấy, khó xứng đáng với cương vị trong Hội đồng Chức danh nhưng lại có thế lực nhất định nào đấy vào Hội đồng Chức danh Nhà nước của ngành toán. Thông tin này khá là công khai, nhưng cũng rất đáng tiếc là tôi không thể dẫn nguồn và liệt kê tên tuổi các vị GS được vào Hội đồng Chức danh ngành toán vì “lợi ích ngành”. Thông tin này có thể coi như là một thông tin ẩn danh, và công chúng có lẽ là không biết. Sự kiện Ngô Bảo Châu và Huy chương Fields này phải chăng sẽ thúc đẩy “lợi ích ngành” của ngành toán mạnh hơn nữa? Từ Viện Nghiên cứu Cao cấp xuống thành Viện Nghiên cứu và Đào tạo Cao cấp ngành toán, một cái tên viện nghiên cứu mà tôi không rõ trên thế giới này có nơi nào có không, phải chăng phản ánh chính “lợi ích ngành”?
Coi vậy Ngô Bảo Châu và Huy chương Fields không còn phải là chuyện riêng của Ngô Bảo Châu nữa. Ôi!
Xứ Việt Nam mình lắm chuyện rắc rối hay là tại tôi tưởng ra như vậy?
http://donga01.blogspot.com/2010/08/ngo-bao-chau-vs-nganh-toan-vs-loi-ich.html